Lúc ta mắc kẹt trong biển lửa, lại đúng ngày đại hôn của Thái tử. Hắn lạnh nhạt phân phó thị vệ: chờ ta bị lửa thiêu hủy dung rồi hãy cứu, bởi hắn không muốn nhìn lại gương mặt ngạo mạn ấy của ta nữa. Sau khi thành thân, hắn cùng Thái tử phi ân ái quấn quýt mấy ngày liền. Mãi đến khi Thái tử phi hỏi hắn về vết sẹo hình trăng khuyết trên ngực, hắn mới chợt nhớ đến đoạn tình sâu nghĩa cũ giữa ta và hắn. Hắn thuận miệng phân phó: “Đi tìm vài vị ngự y giỏi trị sẹo, chữa cho nàng ấy.” Thị vệ quỳ dưới thềm, toàn thân run rẩy, cúi đầu bẩm báo: “…Người… đã bị lửa thiêu chế/t rồi.”
Bình luận