Ta một lòng say đắm Tạ Ngũ Lang, khắp kinh thành đều biết. Nhưng vì muốn từ chối thành hôn với ta, hắn thà cạo đầu xuất gia, rũ sạch hồng trần. Khi ấy, ta mới hiểu, sự dịu dàng hắn dành cho ta chẳng qua chỉ là kế sách để lấy lòng Vương gia. Ta trở thành trò cười của cả kinh thành. Về sau, khi trung thần nhà họ Tạ bị vu oan, ta chẳng màng oán giận, hết lòng giúp Tạ gia lật lại bản án, rửa sạch nỗi nhục. Đêm hôm ấy, khi danh dự của Tạ gia được phục hồi, Tạ Phật tử đội mưa tìm đến, khẳng khái nói muốn hoàn tục để cưới ta. Ta sững sờ nhìn vẻ mặt tự tin như nắm chắc phần thắng của hắn, chưa kịp nói gì, bức rèm phía sau đã lay động. Một tiểu quan bước ra, vươn tay ôm lấy vai ta, miệng cười nửa như chế giễu, nửa như thách thức: “Tỷ tỷ, chẳng phải vừa rồi còn nói tâm ý sâu nặng với ta sao? Cớ gì giờ lại định thành thân với kẻ khác?” Ta vội dỗ dành: “Đương nhiên là không gả, hắn nói nhảm thôi.” Tạ Ngũ Lang, người vốn luôn điềm đạm, trầm tĩnh, phút chốc trở nên thất thần, ánh mắt đầy đau khổ. Đến mức hắn giật đứt cả chuỗi Phật châu trên cổ tay, hạt châu rơi lã chã, tựa như trái tim vỡ nát của hắn vậy.
Bình luận